Người Việt Xưa Đã Thờ Chó Đá

Trong khi nhiều công sở, di tích đền chùa sử dụng linh vật ngoại lai để gác cửa thì ở nhiều địa phương người dân vẫn giữ tục chôn chó đá trước cửa, thậm chí thờ và kính cẩn gọi là cụ Thạch, Thần cẩu, quan lớn Hoàng Thạch.

Trong quan niệm của người Việt xưa, chó là con vật trung thành và mang lại nhiều may mắn. Chó bình thường chỉ coi được phần dương, muốn canh giữ phần âm thì phải ”nuôi” chó đá. Tục thờ chó được biểu hiện dưới nhiều hình thức. Người Việt thường chôn chó đá trước cổng như một linh vật với ý nghĩa cầu phúc, trừ tà hoặc đặt chó đá trên bệ thờ và coi như một bậc thần linh. Chó đá trong nhà thường nhỏ, mang dáng vẻ hiền lành, không to lớn như chó đá ở đình, đền, phủ.

IMG-1695-2609-1408766048.jpg?w=600
Chó đá canh trước phủ quận công Nguyễn Ngọc Trì (Hát Môn, Phúc Thọ, Hà Nội). Ảnh: Hoàng Phương.

Phủ thờ quận công Nguyễn Ngọc Trì ở làng Hát Môn, xã Hát Môn (Phúc Thọ, Hà Nội) có 4 con chó đá, 2 con nghê đá, toàn bộ bằng đá xanh nguyên phiến. 4 con chó đá đặt trước và sau phủ gọi là thạch cẩu, hai chân trước đứng, chân sau như sắp nhổm lên sủa. Trước tượng chó đá có bát hương để thờ.

Ông Nguyễn Ngọc Toàn, con cháu họ Nguyễn Ngọc, cũng là người trông coi không biết những con chó đá này có từ bao giờ, chỉ biết thạch cẩu ngồi đây có ý nghĩa để canh gác cho phủ, giống như những con chó bình thường khác canh nhà cho người dân. “Chó đá có từ khi dựng phủ này vào thế kỷ 18, dòng họ Nguyễn Ngọc bao đời nay đều thờ cúng cẩn thận”, ông Toàn cho hay.

Dân làng Địch Vĩ, xã Phương Đình (Đan Phượng, Hà Nội) thờ chó đá như một vị thần và gọi là quan lớn Hoàng Thạch. Con chó đá cao 1,4 m, đầu hướng về phía núi Ba Vì, dưới chân còn có một đàn chó nhỏ. Quan lớn Hoàng Thạch ngự ở giữa làng, bên cạnh đình và chùa Địch Vĩ. Trước đây, người dân thờ chó đá ở mô đất thấp. Sau này, họ xây bệ thờ và rước ngài lên, không xây cổng, tường bao quanh để ngày lễ, đầu tháng, ai cũng có thể thắp hương cầu bình yên, may mắn.

Những người cao tuổi nhất trong làng như ông Phạm Văn Toàn (84 tuổi) không biết con chó ở đó từ bao giờ. Chỉ biết trong tâm thức của người Địch Vĩ bao đời, con chó đá này chính là vị thần che chở, mang đến bình yên cho cả làng. “Có tiếng chó sủa thì ma quỷ không dám bén mảng tới nhà. Nuôi chó cũng chính là để đánh động cho người làng biết mỗi khi có giặc giã, trộm cướp”, ông Toàn cho hay.

IMG-1633-5204-1408766048.jpg?w=600
Chó đá ở làng Địch Vĩ (Phương Đình, Đan Phượng) được đặt trên bệ thờ lớn ở cạnh đình. Ảnh: Hoàng Phương.

Chó đá đặt trong đình làng Phù Trung (Thượng Mỗ, Đan Phượng) lại được người dân gọi là thần cẩu hay hoàng thạch cẩu. Chó đá được đặt lên bệ thờ ở bên phải, vừa để trông coi đình, vừa được thờ cúng như một vị thần. Làng Phù Trung hình thành từ vài trăm năm nay, con chó đá trước được thờ ở gò đất đầu làng. Sau này gò bị phá, các cụ cao niên rước chó đá về đặt trong đình.

Ông Hà Văn Gia (82 tuổi), Trưởng ban di tích làng Phù Trung cho biết: “Mỗi khi làng có việc, các chủ tế xướng tên vị thành hoàng làng rồi sau đó là xướng đến thần cẩu. Nhiều đời nay, vị thần cẩu này cùng với các vị thành hoàng làng được dân thờ cúng cẩn thận, không dám lơ là”.

Hình thức thờ chó đá khá phổ biến ở nông thôn, các vùng quanh Hà Nội như Hà Tây (cũ), Bắc Ninh, Bắc Giang, Hưng Yên… Sau năm 1954, ở mé nam ngã tư Trung Hiền (phố Đại La tiếp giáp với Minh Khai (Hà Nội) ngày nay) có con chó đá khá lớn trấn giữ nên nơi đây còn được gọi là cửa ô Chó Đá. Qua thời gian, chó đá không còn và tên cửa ô này chỉ tồn tại trong tâm trí rất ít người sống gần đó.

Ở mỗi vùng, hình thức thờ chó đá cũng khác nhau. Người Tày, Nùng một số nơi ở Lạng Sơn có tục chọn ngày tốt để đặt con chó đá trước cửa trông nhà và trừ tà ma. Với người Dao, hình ảnh con chó được biểu hiện trên trang phục. Người Pa Cô trong tộc người Cơ Tu còn kiêng giết thịt, coi con chó như vật tổ truyền. Ngày nay, người Việt một số nơi không chôn chó đá ở trước cửa nhưng vẫn mua chó gốm về để bày trong nhà, vừa xua đuổi tà ma, vừa làm vật trang trí.

IMG-1652-4148-1408766048.jpg?w=600
Chó đá canh đình Phù Trung, xã Thượng Mỗ (Đan Phượng, Hà Nội) được người dân coi là thần cẩu. Ảnh: Hoàng Phương.

Nhiều tài liệu lịch sử cũng ghi chép việc thờ cúng chó đá. Cuốn Lịch triều hiến chương loại chí, Phan Huy Chú viết “Nghi môn ở điện Lam Kinh có hai con chó đá rất thiêng” ở phần Dư địa chí ghi chép về trấn Thanh Hoa. Trong cuốn Việt Nam văn hóa sử cương, học giả Đào Duy Anh từng nhắc: “Xưa kia, cửa ngõ thường không làm đúng chính giữa nhà và sân để cho người ngoài đừng nhìn thẳng vào trung tâm nhà. Người ta cũng thường kiêng không để cho có con đường đâm thẳng vào nhà, hay là có đền chùa ở trước nhà. Nếu bất đắc dĩ không tránh được những điều kỵ ấy thì người ta chôn ở trước nhà một con chó đá hay là treo một cái gương ở trên cửa chính để yểm tà khí”.

Giáo sư Ngô Đức Thịnh, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và bảo tồn văn hoá tín ngưỡng Việt Nam, ủy viên Hội đồng Di sản văn hóa quốc gia, cho biết tục thờ chó đá đã có từ lâu. Thời vua Lý Công Uẩn đã cho dân lập đền thờ Cẩu Nhi ở hồ Trúc Bạch (Tây Hồ, Hà Nội). Đây là phong tục đẹp trong tín ngưỡng của người Việt, nên được gìn giữ và mở rộng.

Theo giáo sư Thịnh, chó đá, nghê đá là những con vật gần gũi với tâm linh người Việt, nên được dùng để thay thế sư tử ngoại lai trong một số đình, chùa hiện nay. “Chó canh cửa là điều hợp với thực tế cuộc sống, cũng là biểu tượng của điềm lành. Người xưa quan niệm chó đến nhà là tốt nên nhiều nơi thờ cúng không chỉ trước đây mà còn ở giai đoạn cận, hiện đại. Sư tử chủ yếu được người Trung Quốc dùng để canh lăng mộ. Mang sư tử về trước cơ quan, đình, chùa là việc học đòi mà không hiểu gì về văn hóa”, giáo sư Thịnh phân tích.

Hình Ảnh: Chó đá canh cổng cầu phúc, trừ tà

 st-Hoàng Phương-vnexpress

Bài viết tham khảo nội dung trên wikipedia về hải sản, tôm,

Bạn đang xem bài viết Người Việt Xưa Đã Thờ Chó Đá tại chuyên mục Tin Tức, trên website Hải Sản Tươi Sống Ông Giàu / Vựa Chuyên Hải Sản Tươi Sống Ngon Giá Rẻ, Sỉ TpHCM. Hy vọng bài viết đã giải đáp các thắc mắc về sản phẩm này như: giới thiệu chung, so sánh, hướng dẫn cách sử dụng, giá bao nhiêu, mua ở đâu giá rẻ nhất cùng với các vấn đề liên quan khác. Nếu bạn có nhu cầu tư vấn về sản phẩm cũng như đặt hàng xin vui lòng liên hệ Hotline / Zalo / Facebook. Yêu thích 2835 / Xu hướng 2855 / Tổng 2875 Người Việt xưa đã thờ chó đá

Chó đá canh cổng cầu phúc, trừ tà

Với ý nghĩa mang lại nhiều may mắn, xua đuổi tà ma khi canh cổng, chó đá được người Việt ở mỗi vùng thờ theo những cách khác nhau. Người Trung Quốc thì dùng sư tử  đá canh đền lăng mộ. Người làng Địch Vĩ (Phương Đình, Đan Phượng, Hà Nội) coi những con chó đá như thần. Theo truyền thuyết, con chó đá lớn nhất này là người em quan quận công bị chết oan, trôi trên sông đến làng Địch Vĩ thì được dân làng rước vào thờ cúng và gọi là quan lớn Hoàng Thạch. Dưới chân quan lớn Hoàng Thạch là những con chó đá nhỏ hơn, biểu thị cho quân tướng. Chó đá ở đình Phù Trung, xã Thượng Mỗ (Đan Phượng) được đặt trên bệ thờ, coi như thần cẩu coi đình, giữ yên giấc cho 4 vị thành hoàng được thờ. Trước phủ quận công Nguyễn Ngọc Trì (Hát Môn, Phúc Thọ) là đôi chó đá đứng canh cổng. Theo ông Toàn, người trông giữ tại đây thì phủ vốn có tổng cộng 6 con: 2 con canh đằng trước, 2 con đằng sau, 2 con ở bên hông. Qua thời gian, đôi chó đá ở bên hông phủ không còn. Phủ thiêng nên trộm cắp cũng không dám bén mảng đến. Con chó đá được chôn chìm dưới đất, dáng vẻ hiền lành, trước mặt có bát hương thờ. Những con chó chôn để canh cổng nhà người dân thường có dáng nhỏ hơn chó canh cổng đền, đình. Đôi chó đá ở phía sau phủ to lớn, ngồi canh như ngăn chặn mọi tà ma, những điều xấu thâm nhập vào trong phủ. Chó được tạc từ đá xanh nguyên phiến, phủ màu rêu phong, đủ tai, mắt và những nếp nhăn ở mõm rất sinh động. Trước cổ chó đá được đeo lục lạc. Theo quan niệm của người xưa, chỉ những nhà quyền quý, làm quan, chó mới được dùng những đồ này. Chó đá được đặt bát hương thờ cúng. Đôi chó đá canh trước Lăng Mẫu (Thọ Xuân, Thanh Hóa) có kích thước lớn bằng người thật. Ảnh: Nguyễn Nghi. Chó đá nằm ngay ở lối vào lăng tướng công Nguyễn Văn Nghi (Đông Sơn, Thanh Hóa). Đi từ ngoài vào trong, nơi đây có hai dãy tượng đá, gồm chó đá to, sấu đá, voi, ngựa... Bên ngoài là đôi chó đá được đẽo gọt đơn giản. Ảnh: Nguyễn Nghi. Chó đá canh trước cửa lăng Đoan Quận công Bùi Thế Đạt (Diễn Châu, Nghệ An). Ảnh: Mạnh Cường. Hoàng Phương

Phát hiện người đã chết vẫn có ý thức

Một số chuyên gia công bố tìm thấy bằng chứng cho thấy cái chết không hẳn là kết thúc.   Một số người có trải nghiệm ngoài thân xác sau khi chết lâm sàng Sau khi nghiên cứu 2.000 người, các nhà khoa học Anh phát hiện nhiều người chết lâm sàng từng có trải nghiệm ngoài thân xác. Kiến thức y khoa thông thường cho thấy não người ngừng hoạt động sau khi tim ngừng bơm máu đến mọi cơ quan chỉ 30 giây, cùng lúc ý thức mất đi. Tuy nhiên, khảo sát của ĐH Southampton cho thấy rất nhiều người từng có ý thức nhiều hơn 3 phút sau khi chết. Trưởng nhóm nghiên cứu, tiến sĩ Sam Parnia giải thích rằng, cái chết không phải là dấu chấm hết, mà nó là hiện tượng bao gồm nhiều giai đoạn, từ lúc các cơ quan nội tạng như tim, phổi và não lần lượt ngừng hoạt động. Tư duy thông thường cho rằng nếu cứu sống được bệnh nhân thì được coi là họ đã "trụy tim" còn thất bại thì lúc đó mới là "chết". Nghiên cứu dựa trên phỏng vấn với 2.060 bệnh nhân từng trải qua trụy tim từ Áo, Mỹ và Anh. 40% trong số đó vẫn còn nhận thức về môi trường xung quanh sau khi đã chết lâm sàng. Số còn lại vẫn tiếp tục có hoạt động trí óc nhưng do chấn thương và thuốc an thần tác động lên bộ nhớ nên họ gặp chút khó khăn để gợi lại ký ức. Có bệnh nhân có thể kể lại chính xác những gì đã xảy ra khi đang "chết" (ảnh minh họa) Đáng chú ý là 2% trong số đó khẳng định có trải nghiệm ngoài thân xác, ý thức được môi trường xung quanh. Cảm xúc của họ cũng khác nhau, từ trung tính cho tới sợ hãi. Đặc biệt nhất là một bệnh nhân 57 tuổi. Ông có thể kể lại chính xác những sự kiện đã xảy ra sau khi chết lâm sàng vì đau tim với độ chính xác đáng kinh ngạc. Theo tiến sĩ Parnia, đây là phát hiện rất quan trọng. Lý do là vì trước đó những trải nghiệm kiểu này thường được cho là ảo giác, hoang tưởng trong khoảnh khắc tim sắp ngừng đập. Tuy nhiên trong trường hợp này, ý thức của người chết vẫn tồn tại khoảng 3 phút theo ước tính ban đầu, trong khi não đã ngừng hoạt động chỉ sau 30 giây khi tim thôi bơm máu. "Ngoài ra, minh chứng quan trọng nhất đó là các sự kiện được kể lại đều khớp đúng với thực tế", Parnia cho biết. Theo Dương - Daily Telegraph (Dân Việt)

Đặc sản hải sản Việt Nam làm quà cho người Việt Kiều nước ngoài

Bạn đang muốn tìm đặc sản hải sản Việt Nam làm quà cho người nước ngoài, Việt Kiều. Sau đây là những gợi ý hay về các mặt hàng hải sản làm quà vừa ngon lại vừa ý nghĩa để dành tặng cho những ai xa quê hoặc mong muốn thưởng thức đặc sản đất Việt. TOP các đặc sản hải sản Việt Nam là quà cho người nước ngoài Việt Nam "rừng vàng, biển bạc" với phong cảnh hữu tình nên thơ như các địa điểm du lịch nổi tiếng trở thành kỳ quan của thế giới. Không những thế, ở đây còn rất nổi tiếng về các đặc sản riêng từng vùng. Nhắc đến Việt Nam hay những món đặc sản làm quà, không thể nào không nghĩ đến biển và hải sản biển. Nếu bạn muốn mua hải sản làm quà cho người thân, gia đình sinh sống tại Việt Nam thì có rất nhiều loại hải sản khác nhau và đa dạng. Tuy nhiên, nếu là mua đặc sản làm quà cho người nước ngoài thì đây là lại  một điều đặc biệt khác. Không chỉ cần hải sản ngon mà còn cần cả hải sản phù hợp để đem lên máy bay khi đi sang nước ngoài. TOP những loại đặc sản hải sản làm quà tặng cho Việt Kiều, khách nước ngoài đó là những mặt hàng hải sản khô. Hải sản khô là những loại hải sản đã được sơ chế, làm sạch và phơi khô. Việc phơi khô hải sản giúp cho hương vị hải sản vẫn được bảo toàn vẹn nguyên và còn có thể bảo quản được lâu và dễ dàng cho việc di chuyển. Mua quà tặng đặc sản hải sản Việt Nam cho người nước ngoài ở đâu Mách bạn các mặt hàng hải sản rất được ưa chuộng khi gửi tặng khách nước ngoài của công ty hải sản Ông Giàu: - Tôm khô Cà Mau: đứng đầu trong danh sách những món đặc sản làm quà cho khách du lịch và người nước ngoài. Tôm khô Cà Mau được làm từ những con tôm tươi ngon, làm sạch phơi khô. Vị tôm vẫn còn đảm bảo được vị ngọt khi chế biến. Tôm khô thường được đóng gói hút chân không trước khi giao đến khách hàng. - Mực khô Nha Trang: Mỗi một con mực khô là cả một hương vị mang biển cả. Mực ống câu được làm sạch và phơi qua nhiều nắng đẹp vàng cua Nha Trang và thịt mực săn lại. Món mực khô rất dễ vận chuyển và bảo quản, thường được chế biến thành món nướng hay làm gỏi. - Khô cá sặc: với hương vị mặn đậm đà, thịt dai thơm, khô cá sặc thường được chế biến thành món gỏi hấp dẫn. Bằng cách nướng cá sơ qua, sau đó lấy phần thịt cá rồi bớp gỏi cùng mắm chua ngọt thì đúng điệu luôn. Với những gợi ý đặc sản hải sản làm quà cho người nước ngoài, Việt Kiều là những món hải sản khô, dễ bảo quản, dễ di chuyển, chúc các bạn lựa chọn được cho mình loại hải sản làm ngon ngon miệng. Mọi chi tiết cần biết thêm thông tin, bạn có thể liên hệ trực tiếp với hải sản Ông Giàu.

Cá ngừ Việt Nam đã xuất khẩu sang 79 nước trên thế giới

Theo Hiệp Hội chế biến xuất khẩu thủy sản (Vasep) cho biết, Quý I/2017, xuất khẩu cá ngừ của cả nước đạt 121 triệu USD, tăng 23% so với cùng kỳ năm 2016. Mặt hàng cá ngừ của Việt Nam xuất sang các nước trên thế giới đều tăng so với cùng kỳ năm 2016. Trong đó, xuất khẩu cá ngừ chế biến đóng hộp tăng mạnh nhất 39,7% so với cùng kỳ năm trước. Trong số các dòng sản phẩm cá ngừ xuất khẩu của Việt Nam, thăn/philê cá ngừ đông lạnh mã HS0304 vẫn là sản phẩm xuất khẩu chủ lực của Việt Nam, chiếm hơn 47% tổng giá trị xuất khẩu của Việt Nam trong quý I/2017, đạt 57 triệu USD, tăng 12,5%. Tiếp đến là cá ngừ đóng hộp chiếm 30,4%, đạt 37 triệu USD, tăng 53,2%. Xuất khẩu cá ngừ của Việt Nam đạt 121 triệu USD, tăng 23% so với quý I/2016. Hiện các sản phẩm cá ngừ của Việt Nam đã xuất được sang 79 nước trên thế giới, nhiều hơn so với cùng kỳ năm ngoái. Tốp 8 thị trường xuất khẩu chính của Việt Nam gồm Mỹ, EU, Israel, ASEAN, Nhật Bản, Canada, Trung Quốc và Mexico chiến 88% tổng giá trị xuất khẩu trong 3 tháng đầu năm 2017. Trong đó, xuất khẩu sang thị trường Israel tăng trưởng ấn tượng 172,9%. Với tốc độ tăng trưởng cao lên tới 3 con số, Israel đã vượt qua ASEAN và Nhật Bản đứng ở vị trí thứ 3. Đối với thị trường Mỹ, Trong quý I/2017, Mỹ vẫn là thị trường xuất khẩu cá ngừ số 1 của Việt Nam. Tuy nhiên, sau khi sụt giảm trong tháng đầu năm, xuất khẩu cá ngừ của Việt Nam sang đây đã tăng trở lại trong 2 tháng cuối quý. Tổng giá trị xuất khẩu sang đây trong quý I/2017 chỉ đạt hơn 44,575 triệu USD, tăng 22,5% so với cùng kỳ năm trước. Thị trường EU tiếp tục là thị trường nhập khẩu cá ngừ lớn thứ 2 của Việt Nam. Xuất khẩu cá ngừ sang đây trong 3 tháng đầu năm đã phục hồi tăng 14% so với cùng kỳ năm trước, đạt 27,6 triệu USD. Cá ngừ của Việt Nam xuất khẩu sang Nhật Bản trong quý I đạt 4,9 triệu USD, tăng 31% so với cùng kỳ năm trước. Trong khi đó giá trị xuất khẩu cá ngừ của Việt Nam sang ASEAN chỉ đạt 8,5 triệu USD, giảm 17,4% so với cùng kỳ năm trước. Với tình hình xuất khẩu như hiện nay, Vasep dự báo, trong 3 tháng tới xuất khẩu cá ngừ của Việt nam sẽ tiếp tục tăng 20% đạt 151 triệu USD. Nguồn: theo Trí Thức Trẻ

Ghẹ đá – hải sản bổ dưỡng ít người biết – mua ở đâu tại TPHCM

Ghẹ đá – hải sản dinh dưỡng, là một loại ghẹ có chứa rất nhiều chất dinh dưỡng nhưng bên cạnh đó một vài nguồn thông tin rằng chúng cũng chứa một vài thành phần gây hại cho cơ thể nếu người chế biến không biết cách làm sạch nó trước khi dùng. Vậy ghẹ đá là hải sản như thế nào mà gây cho ta tò mò đến vậy, hôm nay hãy cùng với Hải sản Ông Giàu tìm hiểu nhé. Ghẹ đá là loại hải sản như thế nào? Ghẹ đá còn có tên gọi khác là ghẹ Nata, nhưng một số nơi cũng có thể gọi đây là con cua neo. Đây là loại hải sản có số lượng tương đối ít và thường phân bố rải rác tại các vùng biển miền Trung Việt Nam. Ghẹ đá thường sống ở độ sâu 5 – 50m ở đáy biển cát và đá trộn lẫn nhau và có khi là gần rặn san hô. Chúng có phần mai được bao phủ bởi lớp lông tơ tương đối dày và màu sắc của chúng chủ yếu là màu đỏ cam còn những lằn gợn sóng trên mai thì có màu đỏ thẫm. Ghẹ đá có càng to và chắc thịt 100% nên bạn hoàn toàn có thể yên tâm về chất lượng của nó. Thịt ghẹ đá có rất nhiều dinh dưỡng vô cùng tốt cho cơ thể của con người chúng ta. Trong ghẹ có chứa chất đạm, canxi giúp cho xương chắc khỏe và phát triển khỏe mạnh từng ngày. Tuy ghẹ đá không có vị ngon như ghẹ xanh vì có lẽ chúng có số lượng không nhiều nên chưa nhiều người tiêu dùng thực sự chú ý đến sản phẩm ghẹ đá này. Nhưng nếu bạn có dịp thì nhất định phải mua chúng về và tạo nên những bữa ăn thật ngon miệng bên gia đình của mình. Nhưng nên cạnh đó, có một luồng thông tin rằng ghẹ đá có chứa chất gây hại cơ thể. Đây là thông tin sai lệch hoàn toàn. Có thể do hiếm gặp ghẹ đá nên nhiều người nghĩ nó độc nhưng thực ra nó là loại hải sản có chứa rất nhiều dinh dưỡng và chúng tôi khuyến khích mọi người nên ăn loại ghẹ đá này. Như vậy với những thông tin trên bạn đã biết được ghẹ đá là loài ghẹ thế nào rồi chứ ạ? Hãy thử sử dụng ghẹ đá làm món ăn để phục vụ cho gia đình mình, thật sự là một lựa chọn tuyệt vời. Nơi bán ghẹ đá uy tín và chất lượng tại TPHCM: Hiện nay bạn có thể dễ dàng tìm nguồn cung cấp ghẹ đá chất lượng và an toàn. Hiện tại thì công ty Hải sản Ông Giàu cũng là một trong những nơi cung cấp ghẹ đá chất lượng và giá cả rẻ bậc nhất thị trường hải sản hiện nay. Ở đây chúng tôi có rất nhiều loại hải sản khác nhau với nhiều mức giá cho bạn có thể thoải mái lựa chọn, và không thể không nhắc đến đó là sản phẩm ghẹ đá này, vừa rẻ vừa đảm bảo chất lượng. Giá bán ghẹ đá hiện nay: 680.000 vnđ/kg Kích cỡ: Size 3 - 5 con/kg Quy cách: Ghẹ sống nguyên con Bạn có thể liên hệ với chúng tôi bằng nhiều cách khác nhau để có thể mua sản phẩm ghẹ đá, và cũng có thể truy cập vào website hoặc gọi trực tiếp vào Hotline của công ty Hải sản Ông Giàu để được nhân viên tư vấn và giải đáp thắc mắc trong thời gian sớm nhất có thể. Rất vui được phục vụ quý khách.

Ngày xưa có một con bò – Once upon a Cow

  Chuyện kể về 2 thầy trò ghé thăm 1 gia đình sống dưới mức nghèo khổ trong 1 túp lều tồi tàn. Cuộc sống của gia đình 8 người này được duy trì nhờ 1 con bò sữa. Đó là tài sản vô cùng quý báu của gia đình họ so với dân làng chung quanh. Trước khi bỏ đi, người thầy đã đâm chết con bò, trong sự sợ hãi và lo lắng của người học trò. Một năm sau, hai thầy trò quay lại chứng kiến một gia đình sống sung túc dưới một căn nhà đàng hoàng. Thì ra không có con bò để vắt sửa, gia đình họ phải chống lại sự chế đo bằng cách phát hoang đất trồng lương thực; ban đầu chỉ là để khỏi chết đói, sau đó thì họ có nhiều lương thực để bán ra chợ và từ đó họ trở nên sung túc. Bài học từ người thầy “con bò mà họ yêu quí như báu vật chính là sợi dây xích trói buộc cuộc đời họ với đói nghèo khổ cực. Chỉ khi mất đi sự an toàn giả tạo đó thì họ mơi nhìn sang hướng mới”. Ông thầy nâng tầm ý nghĩa câu chuyện “Nếu con có 1 công việc – dù con không thích – giúp con trả được nợ, sống sót và cũng tận hưởng được một vài tiện nghi nho nhỏ, thì con dễ dàng rơi vào cái bẫy hài lòng với suy nghĩ rằng ít nhất thì mình cũng có được một cái gì đó. Cuối cùng con biện minh rằng khối người muốn được như vậy mà có được đâu”. Nghe xong lời dạy, người học trò, tìm “giết” con bò của mình, để bắt đầu một cuộc sống không có bò. Tóm tắt từ sách: Ngày xưa có một con bò – Once upon a Cow – Tác giả: Tiến sĩ Camilo Cruz. Bạn có con bò nào đó không? Bạn có dũng cảm để "thịt" nó không?

Phát hiện lá CHỮA KHỎI UNG THƯ GIAI ĐOẠN CUỐI mọc đầy ở Việt Nam ít người biết

Chuyện về bệnh nhân chữa khỏi ung thư nhờ ăn lá cây mảnh cộng đang gây xôn xao toàn châu Á. Liệu nó có thực sự mang trong mình khả năng vi diệu đó không? Cây mảnh cộng ( hay còn gọi là cây xương khỉ): Thuốc chữa ung thư đang được săn lùng ráo riết Có 1 loại cây mọc dại tự nhiên chẳng mấy ai thèm để ý, bỗng chốc trở thành tâm điểm của sự chú ý và được người dân toàn Châu Á săn lùng ráo riết. Thậm chí còn có người còn bay sang tận Malaysia để gặp đúng người đã nhờ nó mà “thoát chết” xác nhận lại. Bà Vương Tú Cầm ( bệnh nhân người Trung Quốc bị ung thư buồng trứng giai đoạn 3, sau 10 tháng phát hiện thì bệnh chuyển biến xấu và sang ung thư giai đoạn cuối. Một ngày, bà nhận được thư điện tử của một người bạn có nhắc về chuyện ông Lưu Liên Huy ở Malaysia (cũng bị ung thư) đã vượt qua được giai đoạn khó khăn nhất nhờ ăn lá mảnh cộng trong 13 ngày. Nghe tin, bà Vương đã ngay lập tức mua vé máy bay đi Penang, sau đó di chuyển đến Taiping (Malaysia) để tìm ông Lưu với hy vọng mình cũng sẽ tìm được may mắn giống như người cùng cảnh ngộ, dù chưa biết thực hư ra làm sao. Khi gặp được ông Lưu, bà không chỉ được người này nhiệt tình hướng dẫn cách ăn loại rau này cho đúng, mà còn được động viên là yên tâm rồi bệnh nhất định sẽ đỡ. Bà Vương đã ở lại Malaysia và ăn mảnh cộng liên tục 10 ngày, sau đó xin thêm một bọc lá để mang về nhà uống tiếp thêm 5 ngày nữa. Trong lần hóa trị thứ 2 trước khi khi bà xét nghiệm CA125, chỉ số bệnh đã giảm 45%, khối u kích thước 4*5cm cũng đã biến mất. Trước khi vào đợt hóa trị lần 2, bác sĩ hỏi bà có bị rụng tóc không nhưng bà Vương cho biết tóc không hề rụng như các bệnh nhân ung thư đang làm hóa trị khác. Sang lần hóa trị thứ 3, các bác sĩ khẳng định: lần hóa trị thứ 3 sẽ rất nặng, tóc chắc chắn sẽ bị rụng, tuy nhiên, sau khi hóa trị thì tóc bà lại tiếp tục giữ được an toàn một cách đáng kinh ngạc. Tiếp tục lần 4 hóa trị, chỉ số xét nghiệm máu CA125 của bà Vương đã trở lại bình thường, chỉ số hiện tại giảm xuống còn 16,8 (trong khi đó chỉ số an toàn của người bình thường là dưới 36). Các bác sĩ cho biết, bệnh của bà Vương đã tiến triển theo chiều hướng rất tốt, theo phác đồ điều trị ban đầu của bệnh án là phải hóa trị 6 lần nhưng chỉ làm đến lần thứ 4 là có thể dừng lại vì hiệu quả chữa bệnh tốt ngoài mong đợi. Kết quả này hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của các bác sĩ và mọi người. Bà Vương cảm thấy rất biết ơn trời đất vì đã nghe bạn mà tin tưởng chữa bệnh theo cách này, đồng thời bà cũng mang một ít cây về trồng tại nhà, tiếp tục ăn thêm trong vòng 4 tuần để nâng cao tác dụng phòng bệnh. Sau sự kiện đó, báo chí Trung Quốc cũng đã đăng tin về cây mảnh cộng có nhiều tác dụng tốt cho sức khỏe như trị chứng thấp khớp, vàng da, đau xương, rối loạn kinh nguyệt, bệnh thận… Người bệnh có thể ăn cây mảnh cộng bằng cách ép lấy nước uống, hoặc nấu như một món canh ăn hàng ngày. Đây chỉ là bài chia sẻ riêng của bà Vương và bà cũng cho rằng cách chữa bệnh của bà không dặ trên bất kì căn cứ hay nghiên cứu khoa học nào cả, mà chỉ là cá nhân lựa chọn trong lúc mắc bệnh hiểm nghèo. Chuyện dùng cây mảnh cộng chữa ung thư cũng chưa được giới khoa học xác nhận. Ngoài trường hợp của bà Vương, hiện tại ở Malaysia có rất nhiều bệnh nhân ung thư thực hiện theo cách chữa bệnh bằng lá tự nhiên này. Ông Lưu cho biết, hàng ngày có hàng trăm cuộc gọi điện hỏi mua lá mảnh cộng. Có người bệnh còn chia sẻ: “Dù không khỏi thì cũng chẳng có hại, đằng nào cũng sắp chết nên không có gì là không dám thử”. Tác dụng chữa bệnh ung thư của cây mảnh cộng còn được bệnh nhân viết riêng 1 trang blog để chia sẻ với cộng đồng. Những trường hợp chứng minh lá mảnh cộng có thể chữa ung thư cũng được các trang mạng xã hội đưa tin nhiều. Trên báo NewLife của Malaysia ngày 25/5/2011 cũng đã đăng tải về tác dụng của cây mảnh cộng có thể chữa ung thư với tỉ lệ khỏe mạnh lên đến 90% nếu sử dụng đúng cách từ 4-6 tuần. Nhưng đồng thời cũng khuyến cáo độc giả rằng mỗi thể trạng bệnh đều khác nhau, và ăn cây mảnh cộng không phải là một bài thuốc được giới khoa học công nhận. Hiện tại các nhà khoa học ở Thái Lan, Đài Loan và nhiều quốc gia khác cũng đang quan tâm nghiên cứu về tác dụng của loại cây này, nhưng vẫn chưa đưa ra kết luận cuối cùng. Cây mảnh cộng có thể tìm thấy ở Việt Nam Cây mảnh cộng (tên khoa học là Clinacanthus nutans, có tên khác là cây bìm bịp, cây xương khỉ). Đây là loại cây nhỏ, mọc thành bụi, chiều cao có thể dài tới 3m. Lá nguyên, cuống ngắn, lá mặt hơi nhẵn, có màu xanh thẫm. Ngày xưa, cây này mọc hoang rất phổ biến ở nhiều vùng nông thôn Việt Nam và châu Á, giờ đô thị hóa nên ít tìm thấy hơn. Hoa mảnh cộng có màu đỏ hay màu hồng, rủ xuống ở ngọn; tràng hoa có hai môi, môi dưới có 3 răng; bao phấn vàng xanh, quả hình trùy dài khoảng 1,5cm, cuống ngắn, chứa 4 hạt. Theo y học dân gian, cây mảnh cộng có vị ngọt, tính bình, có tác dụng làm mát gan, tăng tiết mật, khử ứ, tiêu thũng, chống đau, trị mụn rộp ở mép, miệng. Rau mảnh cộng có mùi thơm nhẹ, có thể được ăn sống (khó ăn) và chủ yếu được dùng để luộc hay nấu canh. Hiện nay, nhiều nơi dùng rau mảnh cộng để ăn kèm với lẩu hoặc nấu canh với thịt bằm, nấu với tôm hay nấu canh cua rất ngon và giàu dinh dưỡng. Chắc nhiều người còn nhớ, mảnh cộng là loại rau rừng quen thuộc với bộ đội trong thời kì chiến tranh ở Việt Nam. Trong chiến trường ác liệt loài rau này được dùng thay cho một phần lương thực bị thiếu hụt. Trên đây chỉ là những thông tin để mọi người tham khảo. Để xác định được rau mảnh cộng (bìm bịp, xương khỉ) có khả năng chữa ung thư được thật hay không thì còn phải chờ phản hồi từ những người có chuyên môn. Do vậy, các chị không nên tự ý dùng bừa bãi khi chưa có sự chỉ định của bác sĩ. ( Theo myeva)

14 điều người giàu nghĩ khác người thường

Người nghèo thích hoài niệm về quá khứ, mơ trúng số trong tương lai và mê đọc báo lá cải. Trong khi người giàu không ngừng hành động, bắt đam mê đẻ ra tiền và tìm được sự thanh thản nhờ tiền bạc. Người phụ nữ giàu nhất thế giới Gina Rinehart từng gây xôn xao dư luận sau phát biểu của mình, cho rằng những ai đang ghen tị với khối tài sản của bà nên ngừng "uống rượu, hút thuốc và đàn đúm" để làm việc khác có ích cho tương lai của mình. Steve Siebold - tác giả của cuốn sách "Người giàu nghĩ thế nào", cho rằng quan điểm của bà Gina Rinehart cũng đáng được lưu tâm. Ông đã dành gần 3 thập niên để phỏng vấn nhiều triệu phú vòng quanh thế giới để tìm hiểu xem điều phân biệt họ với những người còn lại là gì. Ông phát hiện ra rằng điểm khác giữa người giàu và người nghèo không phải ở tiền bạc, mà là cách nghĩ. Sau đây là 14 điều đáng chú ý nhất trong cuốn sách của Steve Siebold: 1. Người nghèo nghĩ tiền là nguồn gốc của mọi tội lỗi. Người giàu nghĩ rằng đói nghèo là nguồn gốc của mọi tội lỗi. "Hầu hết những người có tài sản trung bình cho rằng người giàu thật may mắn và không thật thà", Siebold viết trong cuốn sách. Đó là lý do trong cộng đồng những người có thu nhập thấp, khái niệm "giàu lên" đi cùng với nỗi xấu hổ. Trong khi đó, tầng lớp giàu có cho rằng tiền bạc không đảm bảo hạnh phúc, nó chỉ giúp cuộc sống trở nên dễ dàng và mang tính tận hưởng. 2. Người nghèo thường nghĩ rằng sự ích kỷ là thói xấu xa. Còn người giàu nghĩ đó là một món quà. "Người giàu đi đây đó và tìm cách làm cho bản thân họ cảm thấy vui vẻ. Họ không cần phải giả vờ đang đi cứu cả thế giới", Siebold nói. Vấn đề là người nghèo thấy việc này thật tiêu cực, và xem đây là nguyên nhân khiến họ tiếp tục nghèo, tác giả viết trong cuốn sách. "Nếu bạn không quan tâm đến chính bản thân bạn, bạn không thể giúp ai khác. Bạn không thể cho người khác thứ mà bạn không có", ông viết tiếp. 3. Người nghèo mơ về việc trúng số. Người giàu mơ về việc hành động. "Trong khi số đông đại chúng chờ đến ngày trúng số và cầu mong thịnh vượng, thì những cá nhân xuất sắc tìm cách giải quyết vấn đề của mình", Siebold viết, "Phần lớn người nghèo đang chờ đợi Chúa, chính phủ, ông chủ hoặc người bạn đời giàu có. Nhưng trong khi họ tiếp tục có những suy nghĩ đó thì đồng hồ vẫn đang tiếp tục chạy, thời giờ ngày một trôi qua". 4.Người nghèo nghĩ rằng đường đến ngày giàu có được trải thảm bởi nền giáo dục chính thống. Người giàu tin vào sự lĩnh hội những kiến thức cụ thể. Nhiều người giàu xuất chúng không được hưởng nền giáo dục chính quy. Họ tích lũy khối tài sản thông qua quá trình lĩnh hội nhiều loại kiến thức. Trong khi đó, phần đông tầng lớp nghèo hơn cho rằng bằng Cử nhân, Tiến sĩ mới là con đường làm giàu, chủ yếu vì họ bị kìm kẹp trong lằn ranh suy nghĩ cản trở họ đạt đến mức ý thức cao hơn. Người giàu không quan tâm đến phương thức, chỉ quan tâm đến kết quả. 5. Người nghèo luôn hoài niệm về những ngày đẹp đẽ trong quá khứ. Người giàu mơ về tương lai. "Những triệu phú làm giàu từ hai bàn tay trắng phất lên nhờ họ luôn đặt cược vào bản thân và tự tay thiết kế giấc mơ, mục tiêu và ý tưởng của mình trong một tương lai lâu dài, Siebold viết, "Còn người nào tin rằng những ngày đẹp đẽ nhất của họ là ngày hôm qua sẽ hiếm khi giàu lên, và thường phải đấu tranh với sự bất hạnh hay nỗi thất vọng trong hiện tại. 6. Người nghèo kiếm tiền bằng cách làm những thứ họ không thích. Người giàu theo đuổi đam mê. "Với những người thông thường, họ nghĩ rằng người giàu khi nào cũng làm việc", Siebold nói. "Nhưng một trong những phương pháp thông minh nhất của người giàu là làm thứ họ thích và tìm ra cách để được trả tiền vì điều nó", ông nói tiếp. Trong khi đó, tầng lớp trung lưu làm những công việc họ không thích vì họ cần tiền và vì họ được dạy ở trường để làm điều đó. Ngoài ra, họ cũng sống trong một xã hội luôn nói rằng kiếm tiền đi liền với nỗ lực về mặt tinh thần và thể chất. 7. Người nghèo đặt ra các kỳ vọng nhỏ để không bị thất vọng. Người giàu không ngại thử thách. "Các nhà tâm lý, tâm thần học luôn khuyên người ta nên đặt ra các mục tiêu nhỏ trong cuộc đời để đảm bảo rằng họ sẽ không rơi vào trạng thái thất vọng", Siebold nói. Trong khi đó, theo những gì ông khảo sát được. không ai vươn đến mục tiêu giàu có và sống cuộc đời như mơ mà không phải trải qua những ngày đặt ra các kỳ vọng khổng lồ. 8. Người nghèo nghĩ rằng họ phải làm gì đó để trở nên giàu có. Người giàu nghĩ về việc làm gì để trở nên giàu có. "Đó là lý do những người như Donald Trump đi từ triệu phú thành con nợ 9 tỷ USD và sau đó trở nên giàu có hơn bao giờ hết", tác giả viết. "Trong khi số đông đang đắm đuối với việc làm để tận hưởng kết quả ngay lập tức của những gì họ làm, những cá nhân xuất chúng đang học hỏi và phát triển từ mọi kinh nghiệm mà họ có, dù đó là thành công hay thất bại. Họ biết rằng phần thưởng thật sự là trở thành một cá nhân thành công và cuối cùng thì họ sẽ có được những kết quả rực rỡ nhất. 9. Người nghèo tin rằng họ cần có tiền để làm ra tiền. Người giàu dùng tiền của người khác. Suy nghĩ truyền thống khiến người ta tin rằng cần kiếm được tiền mới có thể có vốn để kiếm tiền tiếp. Nhưng Siebold tin rằng người giàu không ngại đầu tư cho tương lai của mình bằng tiền lấy từ túi người khác. "Người giàu cho rằng câu nói không đủ tiền để mua gì đó là không thích hợp. Câu hỏi thực sự là: "Cái này có đáng mua, đáng đầu tư hay theo đuổi hay không", tác giả viết tiếp. 10. Người nghèo tin rằng thị trường được vận hành bởi logic và phương pháp. Người giàu biết rằng chúng được vận hành bởi cảm xúc và lòng tham. Đầu tư thành công trong thị trường chứng khoán không chỉ là vấn đề thuộc lòng công thức toán học. "Người giàu biết rằng thứ đang dẫn dắt thị trường tài chính là nỗi sợ hãi và lòng tham. Họ áp dụng công thức này vào mọi giao dịch", Siebold viết. Nhờ am hiểu về bản chất con người và những ảnh hưởng của chúng trên thị trường giao dịch khiến họ ngày một giàu thêm. 11. Người nghèo để tiền bạc làm họ bị stress. Người giàu tìm được sự thanh thản trong tâm hồn nhờ tiền bạc. Lý do người giàu có thể càng kiếm được nhiều tiền nhờ việc họ không ngại thừa nhận rằng tiền có thể giải quyết được hầu hết mọi vấn đề, tác giả của quyển sách nói. "Còn tầng lớp thông thường xem tiền bạc như là cái xấu không bao giờ chấm dứt mà họ phải chấp nhận là một phần của cuộc sống. Người giàu xem tiền là phương tiện cứu rỗi, mà nếu có đủ, họ sẽ mua được sự thanh thản trong tâm hồn về mặt tài chính. 12. Người nghèo thích được giải trí hơn là được giáo dục. Người giàu thích giáo dục hơn giải trí. Dù nhiều người giàu xuất chúng không trải qua trường lớp đào tạo chính quy, họ vẫn rất coi trọng sức mạnh của việc học tập lâu dài, không chỉ trong trường đại học, Siebold viết. "Bước chân vào nhà của một người giàu có, một trong những thứ đầu tiên bạn nhìn thấy là một thư viện cỡ lớn chứa đầy sách", tác giả viết. "Trong khi đó, tầng lớp trung lưu đọc tiểu thuyết, báo lá cải và các tạp chí giải trí". ông viết tiếp. 13. Người nghèo nghĩ rằng người giàu là những kẻ hợm hĩnh. Người giàu chỉ muốn kết giao với những người có tư tưởng giống mình. Suy nghĩ tiêu cực về tiền bạc vốn đầu độc người nghèo chính là lý do khiến người giàu chỉ kết giao với người giàu, tác giả viết. Người giàu không thể hiểu được thông điệp của sự bất hạnh và não nề. Số đông lại xem đây là biểu hiện của thói hợm hĩnh. Và khi gán cho những người siêu giàu cái mác hợm hĩnh, tầng lớp trung lưu trở xuống cảm thấy hài lòng hơn về bản thân mình, và về con đường "xoàng xĩnh" mà họ đã chọn. 14. Người nghèo tập trung vào tiết kiệm. Người giàu tập trung kiếm tiền. Siebold khái quát rằng người giàu tập trung vào những gì họ có thể đạt được bằng cách sẵn sàng mạo hiểm, hơn là tìm cách giữ chặt những gì họ có. "Số đông mọi người quá tập trung vào việc cóp nhặt các coupon giảm giá và sống khổ hạnh, vì thế họ bỏ lỡ nhiều cơ hội lớn trong cuộc đời", ông viết. "Ngay cả giữa cuộc khủng hoảng dòng tiền như hiện nay, người giàu vẫn từ chối lối suy nghĩ thắt chặt của số đông. Họ là bậc thầy của việc tập trung năng lượng tinh thần vào nơi nên tập trung: Những cục tiền lớn. Anh Đức (theo Business Insider)

Người Sài Gòn mua gì, người Hà Nội thích gì?

Nếu bạn kinh doanh xin đừng quên yếu tố văn hóa vùng miền. Bài viết này không có ý cổ vũ những định kiến vùng miền, nhưng các dữ liệu từ thực tế là cần thiết cho người kinh doanh. Sài Gòn: Cá nhân; Hà Nội: Tập thể Theo thông tin mà người viết có được, có lẽ khảo sát có quy mô rộng nhất và chi tiết nhất tính đến thời điểm hiện nay là Báo cáo năm 2009 của Nielsen về sự khác biệt giữa hai nhóm người tiêu dùng ở Hà Nội và Sài Gòn. Báo cáo chỉ ra, người Sài Gòn mang tính cá nhân hơn và người Hà Nội mang tính tập thể hơn trong các quyết định mua hàng. Người Hà Nội thường hành động theo lời khuyên của người khác, họ sợ mắc lỗi khi đưa ra quyết định. “Tôi có niềm tin ở những người đã có kinh nghiệm sử dụng sản phẩm. Chúng ta có thể phạm sai lầm khi không hỏi ý kiến người khác”, một người được hỏi trả lời. Có 65% người Hà Nội nói: “Tôi sợ mắc lỗi khi quyết định. Tham khảo ý kiến người khác giúp tôi cảm thấy an toàn hơn”. Nhưng chỉ có 45% người Sài Gòn thừa nhận điều này. Người Hà Nội không muốn bị coi là lạc hậu hay “thua kém” người khác. Họ cũng không muốn bị cô lập trong đám đông. “Nếu bạn không giống những người khác trong xã hội, điều đó sẽ làm cho bạn cảm thấy thua kém họ”, một trong những nhận định được rút ra từ khảo sát. Trong khi đó, người Sài Gòn, tuy vẫn quan tâm những gì người khác nói hay nghĩ, nhưng cuối cùng họ sẽ quyết định theo ý riêng. Người Sài Gòn cảm thấy không cần phải bắt chước người khác. “Bạn phải có quan điểm riêng và nó phải phù hợp với túi tiền, khả năng chi trả của bạn”, một khách hàng trả lời. Trả lời câu hỏi “Bạn quyết định mua hàng dựa trên những yếu tố nào?”: 99% người Hà Nội cho biết, dựa vào khuyến nghị của các thành viên trong gia đình, trong khi tỷ lệ này ở người Sài Gòn là 94%. Có 91% người Hà Nội nói dựa vào lời khuyên của bạn bè, còn người Sài Gòn chỉ là 71%; 83% người Hà Nội dựa vào ý kiến của đồng nghiệp, người quen, nhưng với người Sài Gòn chỉ là 52%. Cũng vậy, 94% người Hà Nội dựa vào gợi ý của... hàng xóm trong khi người Sài Gòn là 42%. Sự đặc trưng tạm gọi là “chủ nghĩa cá nhân và chủ nghĩa tập thể” ở hai khu vực Nam, Bắc rất khác biệt. Trong số 15 hạng mục nghiên cứu của cuộc khảo sát, có 7 hạng mục ghi nhận nhóm khách hàng tại Hà Nội bị “ảnh hưởng cao hơn từ người khác”, (gồm thiết bị gia dụng, phương tiện đi lại, thực phẩm, đồ uống, dịch vụ y tế, tài chính, sản phẩm chăm sóc gia dụng), trong khi người Sài Gòn thì không thể hiện rõ ràng. Người Sài Gòn nói: “Trước khi đến cửa hàng mua một màn hình LCD, tôi đã quyết định mua nhãn hiệu Samsung. Tôi cũng có tham khảo thêm ý kiến người khác nhưng đây là quyết định của tôi”. Người Hà Nội thì cho rằng, các ý kiến khác làm ảnh hưởng đến hoạt động và hành vi của họ: “Tôi muốn mua một ti vi mới và nếu hàng xóm cho tôi biết rằng, loại ti vi đó chất lượng không cao thì tôi sẽ đổi ý ngay lập tức”. Người Hà Nội chuộng hình thức Các sản phẩm và thương hiệu cao cấp hấp dẫn hơn với người tiêu dùng Hà Nội. Đây là phân khúc rất tiềm năng cho các dòng sản phẩm cao cấp của các nhãn hiệu. Thống kê cho thấy, tại thời điểm giữa năm 2009, 72% điện thoại di động cao cấp, 45% máy giặt cao cấp, 38% hàng điện tử đắt tiền được bán ở Hà Nội. Các tỷ lệ này ở Sài Gòn lần lượt là 45%, 28% và 24%, tức thấp hơn rất nhiều. Sự khác biệt của người tiêu dùng ở hai miền tạo ra cả cơ hội lẫn thách thức cho các nhà tiếp thị. 40% người Hà Nội thừa nhận: “Muốn nổi bật trong đám đông, trong các đồng nghiệp”, nhưng chỉ có 24% người Sài Gòn muốn như vậy. Có 62% người Hà Nội nói họ sẽ không mua những bộ quần áo tương tự như người khác đã chọn nhưng chỉ có 35% người Sài Gòn làm như vậy. Người Hà Nội nói: Tôi không hài lòng khi bạn mình đang sử dụng điện thoại di động cao cấp trong khi tôi sử dụng một cái giá rẻ, mọi người sẽ coi thường tôi. Nhưng người Sài Gòn thì trả lời: Nhiều người nhận xét điện thoại của tôi xấu xí nhưng tôi không quan tâm. Nó không quan trọng và tôi không nhất thiết phải theo họ. Người Sài Gòn mua một món đồ vì họ thích nó hơn là vì nó giúp họ khoe mẽ với xung quanh. Và khi điều kiện kinh tế khó khăn, họ sẵn sàng hạ tiêu chuẩn để dùng các nhãn hiệu rẻ hơn: “Tôi không cần phải vội vã mua một sản phẩm cao cấp vì người khác có nó”. 48% người Sài Gòn nói: “Mua sắm nhãn hiệu cao cấp chỉ dành cho những ai muốn thu hút sự chú ý. Tôi không phải loại người đó”, nhưng chỉ có 29% người Hà Nội thừa nhận điều này. 64% người Hà Nội sẵn sàng trả giá cao hơn cho sản phẩm mà họ thích, nhưng chỉ có 52% người Sài Gòn làm như vậy. 94% người Sài Gòn sẽ mua sản phẩm chất lượng mà tiết kiệm chi phí nhưng tỷ lệ này ở người Hà Nội là 79%.Vì thế, người Hà Nội sẵn sàng trả giá cao để mua các sản phẩm cao cấp, kể cả họ phải tính toán, tiết kiệm để có khoản tiền mua chúng. Một người được hỏi cho biết: “Tôi rất thích một chiếc túi Louis Vuitton có giá khoảng 1.000 đôla Mỹ, và tôi thực sự muốn tìm một việc làm lương 20 triệu đồng một tháng để tôi có thể tiết kiệm đủ tiền cho chiếc túi”. Có 71% người Hà Nội thừa nhận họ ưa chuộng các sản phẩm sang trọng, trong khi tỷ lệ này ở Sài Gòn là 59%. Người Sài Gòn nói: Tôi thích các sản phẩm sang trọng, nhưng không quá cố gắng để có nó. Chiến lược vùng miền “Chiến lược vùng miền rất quan trọng trong bán hàng, nếu không tính toán kỹ, bạn sẽ khó mà thành công”, theo ông Lâm Văn Hải, Phó tổng giám đốc cấp cao Suntory PepsiCo Việt Nam và cũng là người đã phụ trách bộ phận bán hàng hơn 20 năm. Theo ông Hải, trong chiến lược bán hàng, sự đầu tư lớn chưa giúp đem lại thành công chắc chắn, mà phải biết đánh giá đúng thị trường. Với kinh nghiệm của mình, ông Hải cho biết lộ trình triển khai các sản phẩm mới căn cứ vào thói quen tiêu dùng từng khu vực. “Bạn phải biết dùng cần câu gì để câu con cá nào. Cần câu cần được thả khi nào và lúc nào thì thả sâu còn lúc nào thả cạn”. Ở Việt Nam, văn hóa mỗi vùng miền khác nhau rất rõ nên việc hiểu lúc nào khách hàng cần dùng sản phẩm của mình là rất quan trọng đối với người kinh doanh. Hàng nghìn công ty đang thấy rằng, để cạnh tranh thành công không phải chỉ cung cấp sản phẩm và dịch vụ tốt mà còn phải xác lập độ sẵn sàng cho sản phẩm ở những địa điểm xác định, vào thời điểm và theo cách mà người tiêu dùng muốn. “Người sử dụng cuối cùng là người quyền lực nhất. Hành vi của họ định đoạt sự sống còn của công ty. Tận dụng được quyền lực đó bạn mới thành công”. “Bán hàng là con đường đau khổ. Đừng bao giờ thỏa mãn với thành công hiện tại. Bởi nếu bạn hài lòng sớm, bạn sẽ thất bại ngay ngày mai”, ông Hải nói. “Có những nơi, người tiêu dùng sẵn sàng trả giá cao. Có khu vực, người ta sẵn sàng thay đổi khi có sản phẩm thay thế, nhưng không phải khu vực nào cũng vậy. Khách hàng chính là hàng rào bảo vệ vững chắc nhất cho công ty”. Quả thật, một công thức kinh doanh sẽ không vừa vặn với mọi vùng miền trên khắp Việt Nam. Chiến lược riêng cho mỗi vùng miền phải được đặt lên hàng đầu nếu bạn muốn kinh doanh ở chốn “khó hiểu” này. Người Hà Nội trung thành với nhãn hiệu hơn Cũng từ khảo sát của Nielsen, nếu như 95% người Hà Nội quan tâm về nguồn gốc của sản phẩm thì tỷ lệ này ở người Sài Gòn chỉ có 85%; 98% người Hà Nội quan tâm chất lượng sản phẩm trong khi chỉ có 84% người Sài Gòn quan tâm. Một chuyên gia bình luận rằng, người Hà Nội bị ảnh hưởng nhiều hơn bởi hệ thống các giá trị phong kiến và thường khiến đối phương gặp nhiều thách thức hơn khi thuyết phục. Cùng là một chiến dịch tiếp thị, để thay đổi được 1 trong 5 người tiêu dùng ở Sài Gòn thì lại chỉ có thể tác động được 1 trong 10 người tiêu dùng Hà Nội. Khi nền kinh tế khó khăn hơn, người Sài Gòn chuyển xuống mua các nhãn hiệu rẻ hơn nhưng người Hà Nội vẫn mua nhãn hiệu hàng hóa cũ nhưng khối lượng nhỏ hơn. 79% người Hà Nội trả lời, họ sẵn sàng “hy sinh” tiền để gắn bó với thương hiệu của họ, trong khi chỉ có 36% khách hàng ở Sài Gòn làm điều đó. 93% người Hà Nội nói họ không thay đổi thói quen tiêu dùng các sản phẩm liên quan đến sức khỏe và mỹ phẩm khi trở nên nghèo hơn, trong khi chỉ một nửa người Sài Gòn thừa nhận điều đó. Điều này được một số người lý giải, là do thị trường Sài Gòn có nhiều sự lựa chọn hơn nên người tiêu dùng khó trung thành với một nhãn hiệu. Tuy nhiên, đòi hỏi đặt ra cho các công ty là cần đầu tư liên tục hơn để duy trì lòng trung thành của người tiêu dùng Sài Gòn đối với thương hiệu, và duy trì khối lượng hàng hóa tiêu thụ ở Hà Nội khi kinh tế thay đổi. Đối với thị trường Hà Nội, các doanh nghiệp thường mất thời gian đầu tư lớn thời gian đầu, nhưng khi đã “giành” được trái tim người tiêu dùng ở đây thì đó là chiến thắng lâu dài. Trước hành vi khác biệt giữa hai nhóm người tiêu dùng này, quảng cáo có vai trò lớn hơn với người Hà Nội. 23% người Hà Nội thích xem quảng cáo và bị ảnh hưởng bởi chúng, trong khi chỉ có 6% người Sài Gòn quan tâm. 100% người Hà Nội dùng Internet và so sánh giá trên các trang web trước khi mua hàng, trong khi chỉ có 22% người tiêu dùng ở Sài Gòn làm điều đó. Các khảo sát cho thấy, người Hà Nội có phản ứng tốt hơn với các chương trình quảng cáo, khuyến mãi và dịch vụ sau bán hàng. 73% người được hỏi nói: “Quảng cáo thực sự hữu ích khi tôi cần phải mua một cái gì đó”, trong khi ở Sài Gòn tỷ lệ này là 28%. 49% người Hà Nội thấy thoải mái hơn với sản phẩm có mật độ quảng cáo phổ biến trong khi ở Sài Gòn chỉ là 19%. Người Sài Gòn ủng hộ kiểu khuyến mại tăng khối lượng còn người Hà Nội thì thích giảm giá. 57% người Hà Nội cho biết, họ sẵn sàng trả thêm tiền để có được dịch vụ bán hàng tốt hơn, trong khi tỷ lệ này ở Sài Gòn là 34%. Nhiều người Sài Gòn tự coi mình là một phần của thế giới mới với đầu óc cởi mở, sẵn sàng thử nghiệm những điều mới. Vì thế, nhiều chuyên gia khuyên doanh nghiệp nên thử nghiệm sản phẩm mới tại thị trường này. Có thể thấy, với hai nhóm người tiêu dùng khác biệt như thế nên các chiến lược kinh doanh rất cần phải được “may đo” khác nhau.