Câu Chuyện Nhân Quả Tại Đại Học Stanford

Đây là một câu chuyện có thật xảy ra vào năm 1892 tại trường Đại Học Stanford.

Một sinh viên 18 tuổi đang cố xoay sở để trả học phí. Cậu mồ côi và không biết nhờ cậy vào ai để xin tiền. Rồi cậu nghĩ ra một cách thật hay ho.

Đại học Stanford

Đại học Stanford

Cậu và một người bạn quyết định tổ chức một buổi hòa nhạc tại trường để gây quỹ kiếm tiền trả học phí cho cả hai.
Họ tìm đến nhà dương cầm nổi tiếng Ignacy J. Paderewski. Ông bầu của nhạc sĩ yêu cầu các cậu phải đảm bảo thanh toán một khoản thù lao là 2.000$ cho buổi độc tấu dương cầm. Giao kèo được thỏa thuận và hai cậu sinh viên bắt tay tổ chức để buổi biểu diễn được thành công.

Ngày trọng đại đó rồi cũng đến. Ignacy J. Paderewski biểu diễn tại truờng ĐH.Stanford.

Nhưng không may, hai bạn trẻ không thể xoay sở để bán hết số vé. Tổng số tiền mà họ thu được chỉ vỏn vẹn 1.600 $. Thất vọng, họ tìm đến truờng ĐH.Stanford để giải thích hoàn cảnh của họ.

Và rồi hai cậu sinh viên trao hết 1.600$ cho I.J.Paderewski cùng tấm chi phiếu 400$ cho khoản tiền còn thiếu với lời hứa rằng họ sẽ tranh thủ thanh toán tấm séc này sớm nhất…
Nhưng Paderewski nói : “Không, việc này không thể chấp nhận được.”

Ông xé tấm chi phiếu, đưa lại 1.600 $ cho hai cậu sinh viên và nói: “Đây là 1.600$. Hãy thanh toán mọi chi phí mà các bạn còn thiếu nợ, giữ số tiền mà các bạn cần để thanh toán học phí, tôi chỉ lấy phần tiền còn dư.” Hai cậu sinh viên ngạc nhiên và rối rít cám ơn Paderewski.

Nó chỉ là một nghĩa cử nhỏ bé thể hiện một tấm lòng tử tế, nhưng rõ ràng cho thấy rằng Paderewski là một con người có nhân cách lớn.


Nghệ sĩ dương cầm Ignacy J. Paderewski
Tại sao ông ta phải giúp hai thanh niên mà ông chẳng hề quen biết ?
Chúng ta ai cũng tình cờ gặp những tình huống như vậy trong đời mình. Và hầu hết chúng ta chỉ nghĩ : “Nếu chúng ta giúp họ, chuyện gì sẽ xảy ra cho chúng ta ?”
Nhưng những con người vĩ đại thì lại nghĩ rằng : “Nếu ta không giúp họ, điều gì sẽ xảy ra cho họ ?”.

Họ giúp và không mong có sự đền đáp. Họ làm điều đó vì họ cảm thấy rằng đó là một việc đúng cần phải làm.
Ignacy J. Paderewski sau đó trở thành Thủ tướng của Ba Lan. Ông là một nhà lãnh đạo tài ba nhưng không may, chiến tranh Thế giới xảy ra, Ba Lan bị tàn phá. Hơn 1,5 triệu người dân trong nước lâm vào cảnh đói và không có tiền để cung cấp cái ăn cho họ. Và Paderewski không biết cầu cứu ở đâu, ông quyết định tìm đến Tổ chức Cứu trợ Lương thực Hoa Kỳ để xin giúp đỡ.

Lãnh đạo của tổ chức này lúc bấy giờ là Herbert Hoover, nguời sau này trở thành Tổng thống thứ 31 của Hoa Kỳ. Hoover đồng ý giúp và nhanh chóng gửi hàng tấn ngũ cốc để cứu đói cho người dân Ba Lan. Thảm họa được đẩy lùi. Thủ Tướng Paderewski cảm thấy nhẹ nhõm. Ông quyết định sang Mỹ gặp Hoover để đích thân cảm ơn.


Tổng thống thứ 31 của Hoa Kỳ. Hoover
Khi Paderewski bắt đầu nói lời cảm ơn Hoover vì nghĩa cử cao thượng của ông, thì Hoover vội cắt ngang và nói :
– “Ngài không cần phải cảm ơn tôi, thưa Thủ Tướng. Có lẽ ngài không còn nhớ câu chuyện này, nhưng nhiều năm về trước, ngài đã giúp hai cậu sinh viên trẻ tuổi có học phí để tiếp tục theo học truờng Đại Học Stanford -Hoa Kỳ, và tôi là một trong hai chàng sinh viên ấy.”

Sưu tầm

Bài viết tham khảo nội dung trên wikipedia về hải sản, tôm,

Bạn đang xem bài viết Câu Chuyện Nhân Quả Tại Đại Học Stanford tại chuyên mục Tin Tức, trên website Hải Sản Tươi Sống Ông Giàu / Vựa Chuyên Hải Sản Tươi Sống Ngon Giá Rẻ, Sỉ TpHCM. Hy vọng bài viết đã giải đáp các thắc mắc về sản phẩm này như: giới thiệu chung, so sánh, hướng dẫn cách sử dụng, giá bao nhiêu, mua ở đâu giá rẻ nhất cùng với các vấn đề liên quan khác. Nếu bạn có nhu cầu tư vấn về sản phẩm cũng như đặt hàng xin vui lòng liên hệ Hotline / Zalo / Facebook. Yêu thích 2112 / Xu hướng 2232 / Tổng 2352 Câu chuyện nhân quả tại đại học Stanford

Câu chuyện về hai bệnh nhân

Có hai bệnh nhân ốm nặng được xếp chung vào một phòng trong bênh viện. Trên chiếc giường ở sát khung cửa sổ duy nhất của căn phòng, người bệnh nằm gần cửa sổ được phép ngồi dậy 1 giờ đồng hồ mỗi ngày. Người bệnh thứ hai ở gần đấy phải nằm hoàn toàn. Họ thường nói chuyện với nhau ,kể cho nhau nghe chuyện vợ con, gia đình, nghề nghiệp và những khó khăn trong cuộc sống… Mỗi buổi chiều, khi người đàn ông ở chiếc giường gần cửa sổ được phép ngồi dậy, anh ấy ngồi đó, mắt hướng ra ngoài cửa sổ và kể cho người bạn cùng phòng của mình cuộc sống đang diễn ra bên ngoài ô cửa nhỏ. Người này kể, người kia nhắm mắt tưởng tượng.Cứ thế họ cùng tìm thấy niềm vui nho nhỏ mỗi ngày. Đó cũng là khoảng thời gian hạnh phúc mà người đàn ông ở chiếc giường bên kia được hưởng, thế giới được mở ra sống động với anh “Ô cửa sổ nhìn ra một công viên bên một dòng sông thơ mộng. Nơi có những chú vịt, chú thiên nga đang nhẹ nhàng lướt mình trên mặt nước,nơi có những em bé đang nô đùa rộn rã tiếng cười, nơi mà các cặp tình nhân tay trong tay, ngập tràn hạnh phúc. Ở nơi đó, muôn hoa rực rỡ sắc màu và còn thấy được cả đường chân trời ửng đỏ trước cảnh hoàng hôn…” Ngày lại ngày qua đi. Một buổi sáng, y tá mang nước rửa mặt đến cho hai bệnh nhân. Và thật buồn… cô phát hiện ra người đàn ông trên chiếc giường gần cửa sổ đã chết. Anh ra đi, một cách nhẹ nhàng và bình yên trong giấc ngủ của mình. Vô cùng đau buồn, cô gọi nhân viên bệnh viện đến mang xác anh đi. Một không khí nặng nề bao trùm căn phòng. Sau đó, người đàn ông còn lại ngỏ ý muốn được lại gần cửa sổ. Cô y tá kéo chiếc giường của anh sát lại bên cửa sổ. Sau khi chắc chắn anh đã thoải mái, cô để anh lại một mình. Một cách chậm chạp và khó khăn, anh tự mình di chuyển bằng khuỷu tay, đến sát bên cửa sổ, nhướn người để nhìn ra bên ngoài. Nhưng thật bất ngờ! Tất cả những gì mà anh có thể nhìn được qua ô cửa sổ chỉ là một bức tường trống trơn! Khi y tá quay lại, anh hỏi thăm cô về người bạn cùng phòng, người vẫn hằng ngày mở ra một thế giới tươi đẹp và nên thơ cho anh ta qua những lời kể. Cô y tá cho biết người đàn ông đó bị mù. Anh đã lặng đi, trong sự xúc động khôn tả… Người ta có thể quên tất cả những gì bạn đã nói, đã làm. Nhưng người ta sẽ không bao giờ quên cảm giác mà bạn đã đem lại cho họ -sưu tầm internet-

Câu chuyện con Lừa và bài học cuộc sống

Một ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang trại sảy chân rơi xuống một cái giếng. Lừa kêu la tội nghiệp hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì. Cuối cùng ông quyết định: con lừa đã già, dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả. Ông nhờ vài người hàng xóm sang giúp mình. Họ xúc đất và đổ vào giếng. Ngay từ đầu, lừa đã hiểu chuyện gì đang xảy ra và nó kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó lừa trở nên im lặng. Sau một vài xẻng đất, ông chủ trang trại nhìn xuống giếng và vô cùng sửng sốt. Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên. Cứ như vậy, đất đổ xuống, lừa lại bước lên cao hơn. Chỉ một lúc sau mọi người nhìn thấy chú lừa xuất hiện trên miệng giếng và lóc cóc chạy ra ngoài. Cuộc sống sẽ đổ rất nhiều thứ khó chịu lên người bạn. Hãy xem mỗi vấn đề bạn gặp phải là một hòn đá để bạn bước lên cao hơn. Chúng ta có thể thoát khỏi cái giếng sâu nhất chỉ đơn giản bằng cách đừng bao giờ đầu hàng. -st-

Bài học bán hàng từ câu chuyện “Ớt có cay không”?

Câu chuyện trả lời thế nào khi khách hàng hỏi “ớt có cay không?” đang được chia sẻ rất nhiều trên mạng xã hội, người bán hàng có thể rút ra bài học bán hàng từ những lời khuyên thú vị về cho công việc của mình. Khách hàng hỏi “ớt có cay không”, thì trả lời sao bây giờ? Những người bán ớt sẽ luôn gặp phải câu hỏi như thế này, “ớt của anh (chị) có cay không?”, gặp câu hỏi như thế thì phải trả lời sao đây nhỉ? Nếu nói cay, những người sợ cay, họ sẽ bỏ đi ngay; còn nếu bảo không cay, cũng có thể khách hàng lại là người thích ăn cay, như vậy việc làm ăn lại gặp rủi ro. Một ngày kia, không có việc gì làm, tôi đến đứng bên cạnh chiếc xe ba gác của một chị bán ớt, thử xem chị ấy giải quyết hai vấn đề hoàn toàn tương phản này như thế nào. Nhân lúc không có người đến mua, tôi cố làm ra vẻ thông minh mà nói với chị ấy rằng: “Chị hãy chia số ớt này thành hai đống đi, nếu có người muốn mua cay thì cho họ đống này, còn nếu không, thì cho họ đống kia”. Chị bán ớt cười với tôi, dịu dàng nói: “Không cần đâu!” Đang nói thì một người đến mua, và điều thần kỳ đã xảy ra, rốt cuộc bà chủ đã nói thế nào nhỉ? Hãy xem tiếp….. Quả nhiên chính là hỏi câu đó: “Ớt của chị có cay không?” Chị bán ớt rất chắc chắn mà bảo khách hàng rằng: “Màu đậm thì cay, còn nhạt thì không cay!” Người mua ngỡ là thật, chọn xong liền trả tiền, vui lòng mà đi. Chẳng mấy chốc, những quả ớt có màu nhạt chẳng còn lại bao nhiêu. Lại có khách hàng đến, vẫn là câu hỏi đó: “Ớt của chị có cay không?” Chị bán ớt nhìn vào số ớt của mình một cái, liền mở miệng nói ….. Lần này bà chủ trả lời: “Ớt dài thì cay, ớt ngắn không cay!” Quả nhiên, nguời mua liền dựa theo tiêu chuẩn phân loại của chị mà bắt đầu chọn lựa. Kết quả lần này chính là, ớt dài rất nhanh đã hết sạch. Nhìn những quả ớt vừa ngắn vừa đậm màu còn sót lại, trong lòng tôi nghĩ: “Lần này xem chị còn nói thế nào đây?” Tuy thế, khi một khách hàng khác hỏi: “Ớt có cay không?” Chị bán ớt hoàn toàn tự tin mà trả lời rằng: “Vỏ cứng thì cay, vỏ mềm không cay!”. Tôi thầm bội phục, không phải vậy sao, bị mặt trời phơi cả nửa ngày trời, quả thực có rất nhiều quả ớt vì mất nước mà trở nên mềm nhũn đi. Chị bán xong số ớt của mình, trước khi đi, chị nói với tôi rằng: “Cách mà cậu nói đó, thật ra những người bán ớt chúng tôi đều biết cả, còn cách của tôi thì chỉ có mình tôi biết thôi”. Thật là thần kỳ vậy! Thật ra bạn có bao giờ nghĩ rằng, những gì bạn bán đi không phải là hàng hóa, mà lại chính là: Đối với những khách hàng lạ, điều cần bán đi chính là sự lễ phép. Đối với những khách hàng quen thuộc, điều cần bán đi chính là sự nhiệt tình. Đối với những khách hàng nóng tính, điều bán đi chính là hiệu suất. Đối với những khách hàng ngạo mạn, điều thật sự bán đi chính là lòng nhẫn nại. Đối với những người có tiền, điều mà bạn bán đi chính là sự tôn quý. Đối với những người nghèo khổ, điều bán đi chính là lợi ích thiết thực. Đối với những người thời thượng, điều bán đi chính là sự sang trọng. Đối với những người chuyên nghiệp, điều mà bạn bán đi chính là sự chuyên nghiệp. Đối với những người hào sảng, điều mà bạn bán đi chính là sự phóng khoáng. Đối với những người keo kiệt, điều thật sự bán đi chính là lợi ích. Đối với những người sống hưởng thụ, điều cần bán đi chính là sự phục vụ. Đối với những người hư vinh, điều bán đi chính là vinh dự. Đối với những người hay bắt bẻ, điều bán đi chính là sự tinh tế. Đối với những người hiền lành, điều cần bán đi chính là sự chân thành. Đối với những người hay do dự, điều thật sự cần bán đi chính là sự đảm bảo. Nếu như bạn muốn bán đi những sản phẩm của mình, có phải bạn thường hay nói với người tiêu dùng rằng sản phẩm của mình tốt như thế nào, sản phẩm của bạn có gì khác với những thứ khác, và sản phẩm của bạn rẻ như thế nào. Nếu như bạn bán hàng đều là dựa theo những cách này, thì bạn sẽ phát hiện rằng nhất định mình sẽ gặp phải rất nhiều khó khăn. “Công ty bán hàng hóa như thế nào, thường thường so với việc công ty bán những sản phẩm gì cũng quan trọng như nhau”. Đừng có vừa mới bắt đầu đã vội vàng bán sản phẩm, mà trước hết cần phải hỏi rõ vấn đề, nghe xem tiềm ẩn bên trong khách hàng cần những gì. Một khi biết được những yêu cầu tiềm ẩn bên trong của khách hàng, vậy thì việc bán hàng sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều. Chúc bạn có thể khởi đầu cho mình một công việc làm ăn thuận buồm xuôi gió, và ngày càng phát triển.

BÀI HỌC CUỘC SỐNG TỪ CÂU CHUYỆN HAI ANH EM LEO 80 TẦNG LẦU

Trong cuộc sống, có bao giờ bạn nuối tiếc vì những giây phút chưa cháy hết mình thời tuổi trẻ, có khi nào cảm thấy luyến tiếc cho những ước mơ, khát khao còn dang dở? Vậy thì xin mời suy ngẫm với mẩu chuyện ngắn sau đây… Có hai anh em nọ nhà ở trên tầng 80 của một khu chung cư. Một hôm, họ đi du lịch về và phát hiện ra toàn khu chung cư đã bị cắt điện. Khi ấy, họ đều khệ nệ vác chiếc ba lô to kềnh càng trên lưng, nhưng ngoài đi thang bộ ra thì họ hoàn toàn không còn sự lựa chọn nào khác. Hai anh em nghiến răng nghiến lợi vác hai chiếc ba lô du lịch lên đến tầng 20. Cả hai đều thấm mệt nên thống nhất để tạm hai chiếc ba lô ở đây, khi nào có điện thì đi thang máy xuống lấy. Sau đó, hai người tiếp tục đi lên, vì không còn ba lô nên họ cũng cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Hai người vừa đi vừa cười nói rất vui vẻ. Khi lên đến tầng 40, họ thực sự không trụ nổi nữa, nên đành ngồi bệt xuống thở dốc. Nghĩ đến việc còn tận 40 tầng nữa, hai anh em bắt đầu chỉ trích lẫn nhau vì cứ cố chấp để đến mức rơi vào tình cảnh trớ trêu này. Sau một hồi nghỉ ngơi, hai người lại tiếp tục hành trình, nhưng họ vừa đi vừa cãi nhau nên hết sức mệt mỏi. Lên đến tầng 60, chẳng còn sức để cãi cọ nữa, họ đành im lặng, cắm đầu leo lên tiếp chặng đường dài phía trước. Cuối cùng, trải qua bao vất vả, hai anh em cũng về đến nhà. Leo hết 80 tầng lầu thật không hề đơn giản chút nào. Thế nhưng, họ còn chưa kịp vui sướng vì đã hoàn thành mục tiêu thì lại phát hiện ra sự thật trái ngang: chìa khóa nhà vẫn để ở trong chiếc ba lô vứt tại tầng 20… Câu chuyện này tưởng chừng rất đơn giản, nhưng lại phản ánh rất chân thực về cuộc đời của con người. Trước năm 20 tuổi, chúng ta luôn sống trong áp lực kì vọng của phụ huynh và thầy cô giáo, khi ấy năng lực bản thân còn hạn chế, tính cách còn chưa đủ trưởng thành, vì vậy mà mọi bước đi đều không vững vàng. Sau tuổi 20, chúng ta được rũ bỏ mọi áp lực đè nặng bấy lâu, dốc hết tâm sức theo đuổi đam mê và khát vọng, 20 năm thanh xuân trôi qua vui vẻ và nhanh chóng như vậy đấy. Khi 40 tuổi, chúng ta sẽ cảm nhận được tuổi thanh xuân đã rời bỏ mình và không khỏi cảm thấy hối hận, nuối tiếc những việc còn chưa làm được, thế là chúng ta bắt đầu oán giận điều này, trách móc điều kia…Cứ như vậy, 20 năm tiếp đó lại nhanh chóng trôi đi. Đến lúc 60 tuổi, chúng ta tự biết quãng thời gian còn lại không nhiều, mới biết tự nhủ lòng đừng oán trách, luyến tiếc điều gì nữa, đồng thời phải biết trân trọng mỗi ngày đang dần trôi qua, âm thầm đi những bước cuối cùng của cuộc đời. Cho tới những năm cuối cùng, chúng ta bỗng thảng thốt nhận ra nhiều tâm nguyện còn chưa hoàn thành và đau xót nhận ra rằng, những mơ ước, nhiệt huyết của bản thân đều để hết ở tuổi 20 kia mất rồi... Thời gian chẳng đợi chờ ai bao giờ, đó là quy luật tất yếu của cuộc sống. Thế nên, thay vì ngồi trách móc hay luyến tiếc cho những gì đã qua, chúng ta nên có cái nhìn tích cực vào những điều trước mắt. Trân trọng từng giây phút mà cuộc sống đã ban tặng, sống một cuộc đời có ý nghĩa, đó chính là mục tiêu mà mỗi người nên đặt ra cho mình. SƯU TẦM

Câu chuyện cuộc sống – Người trồng ngô

Tại vùng trang trại xa xôi, có một người nông dân năm nào cũng trồng được những cây ngô rất tốt. Năm nào ông cũng mang ngô tới hội chợ liên bang và năm nào ngô của ông cũng đạt giải nhất. Ai cũng cho rằng ông có những bí quyết riêng độc đáo. Có một lần, một phóng viên phỏng vấn ông và phát hiện ra rằng người nông dân luôn chia sẻ những hạt giống ngô tốt nhất của mình với những người hàng xóm ở các trang trại xung quanh. – Tại sao bác lại chia những hạt giống tốt nhất đi, trong khi năm nào họ cũng đem sản phẩm đến cùng hội chợ liên bang để cạnh tranh với sản phẩm của bác? – Phóng viên hỏi. – Anh không biết ư?- Người nông dân thật thà đáp – Gió luôn thổi phấn hoa và cuốn chúng từ trang trại này sang trang trại khác, từ cánh đồng này sang cánh đồng khác. Nếu những người hàng xóm quanh tôi chỉ trồng được những cây ngô xấu thì việc thụ phấn do gió rõ ràng sẽ làm giảm chất lượng ngô của chính trang trại của tôi. Tức là, nếu tôi muốn trồng được ngô tốt, tôi cũng phải giúp những người xung quanh trồng được ngô tốt đã! Cuộc sống cũng như vậy. Những người muốn được hạnh phúc phải giúp những người sống quanh mình hạnh phúc. Những người muốn thành công phải giúp những người quanh mình thành công. -suutam- Giá trị cuộc sống của bạn được đo bằng những cuộc sống mà bạn “chạm” tới. Bạn càng giúp nhiều người thì cuộc sống bạn càng hạnh phúc. Bắt tay vào giúp người nào. A lê hấp.

5 câu chuyện ở đất nước Nhật Bản

Nếu bạn đến Nhật, toàn bộ các cửa hàng sẽ tự động trừ thuế, giảm 5 - 10% khi biết bạn là khách nước ngoài. Dường như người Nhật Bản rất thấm nhuần và áp dụng giáo lý đạo Phật trong cuộc sống hằng ngày cho nên họ quý trọng, xem con người đều bình đẳng vì cùng có Phật tánh như nhau chứ không dựa vào dáng vẻ giàu nghèo bên ngoài. Họ thường xuyên làm chuyện phải có lợi ích cho người khác cũng như không dám trộm cắp, hại người để được nghiệp quả tốt. Chuyện thứ nhất: Trung thực Ở Nhật, bạn khó có cơ hội bắt taxi để đi một cuốc đường dài. Vì sao? Các bác tài sẽ tự chở bạn thẳng đến nhà ga tàu điện ngầm, kèm lời hướng dẫn: “Hãy đi tàu điện ngầm cho rẻ”. Sự trung thực của người Nhật in đậm nét ở những "mini shop không người bán” tại Osaka. Nhiều vùng ở Nhật không có nông dân. Ban ngày họ vẫn đến công sở, ngoài giờ làm họ trồng trọt thêm. Sau khi thu hoạch, họ đóng gói sản phẩm, dán giá và để thùng tiền bên cạnh. Người mua cứ theo giá niêm yết mà tự bỏ tiền vào thùng. Cuối ngày, trên đường đi làm về, họ ghé đem thùng tiền về nhà. Nhẹ nhàng và đơn giản. Các con đường mua sắm, các đại siêu thị ở Hokkaido, Sapporo hay Osaka... cũng không nơi nào bạn phải gửi giỏ, túi xách. Quầy thanh toán cũng không đặt ngay cổng ra vào. Người Nhật tự hào khẳng định động từ "ăn cắp vặt" gần như đã biến mất trong từ điển. Nếu bạn đến Nhật, toàn bộ các cửa hàng sẽ tự động trừ thuế, giảm 5-10% khi biết bạn là khách nước ngoài. Chuyện thứ 2: Không ồn nơi công cộng Nguyên tắc không gây tiếng ồn được áp dụng triệt để tại Nhật. Tất cả đường cao tốc đều phải xây dựng hàng rào cách âm, để nhà dân không bị ảnh hưởng bởi xe lưu thông trên đường. Osaka bỏ ra 18 tỷ USD xây hẳn một hòn đảo nhân tạo để làm sân bay rộng hơn 500ha ngay trên biển. Lý do đơn giản chỉ vì “người dân không chịu nổi tiếng ồn khi máy bay lên xuống”. Nguyên tắc không gây tiếng ồn được áp dụng triệt để. Tại các cửa hàng mua sắm, dù đang vào mùa khuyến mãi, cũng không một cửa hàng nào được đặt máy phát ra tiếng. Tuyệt đối không được bật nhạc làm ồn sang cửa hàng bên cạnh. Muốn quảng cáo và thu hút thì cách duy nhất là thuê một nhân viên dùng loa tay, quảng cáo với từng khách. Chuyện thứ 3: Nhân bản Vì sao trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn một góc nguyên, không thu hoạch? Không ai bảo ai, những nông dân Nhật không bao giờ gặt hái toàn bộ nông sản mà họ luôn để phần 5-10% sản lượng cho các loài chim, thú trong tự nhiên. Chuyện thứ 4: Bình đẳng Mọi đứa trẻ đều được dạy về sự bình đẳng. Để không có tình trạng phân biệt giàu nghèo ngay từ nhỏ, mọi trẻ em đều được khuyến khích đi bộ đến trường. Nếu nhà xa thì xe đưa đón của trường là chọn lựa duy nhất. Các trường không chấp nhận cho phụ huynh đưa con đến lớp bằng xe hơi. Mọi trẻ em Nhật Bản đều được khuyến khích đi bộ đến trường. Việc mặc đồng phục vest đen từ người quét đường đến tất cả nhân viên, quan chức, cho thấy một nước Nhật không khoảng cách. Những ngày tuyết phủ trắng nước Nhật, từ trên cao nhìn xuống, những công dân Nhật như những chấm đen nhỏ di chuyển nhanh trên đường. Tất cả họ là một nước Nhật chung ý chí, chung tinh thần lao động. Văn hóa xếp hàng thấm đẫm vào nếp sinh hoạt hàng ngày của người Nhật. Không có bất cứ sự ưu tiên. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu một ngày ở Nhật, bạn thấy người xếp hàng ngay sau lưng mình chính là Thủ tướng. Chuyện thứ 5: Nội trợ là một nghề Ở Nhật Bản, hàng tháng chính phủ tự trích lương của chồng đóng thuế cho vợ. Do đó, người phụ nữ ở nhà làm nội trợ nhưng vẫn được hưởng các tiêu chuẩn y như một người đi làm. Về già, họ vẫn hưởng đầy đủ lương hưu. Độc đáo hơn nữa là nhiều công ty áp dụng chính sách, lương của chồng sẽ vào thẳng tài khoản của vợ. Vai trò của người phụ nữ trong gia đình vì thế luôn được đề cao, tôn trọng.

Ngụ ngôn kinh doanh – Câu chuyện về 3 lãnh chúa

Một câu chuyện hay không phải là một câu chuyện kết thúc có hậu mà đó là câu chuyện để lại cho độc giả được những gì?. Đây là câu chuyện với kết thúc mở rất hay. Mời bạn thưởng thức và bạn hãy thử điền vào kết thúc của câu chuyện này xem nhé. ¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤ Ở một vùng đất nọ có một ngôi làng. Người dân trong làng sống với nhau rất yên ổn. Xung quanh ngôi làng này có 3 lâu đài của 3 vị lãnh chúa. Mỗi người đều muốn chiếm lấy ngôi làng cho mình. Vị lãnh chúa thứ nhất đến gặp dân làng và nói: “Dân làng hãy theo ta. Ta sẽ cho các người một cuộc sống hạnh phúc và tự do. Mọi người sẽ được ca hát, nhảy múa. Được thoải mái làm những điều mà mình mong muốn. Ta sẽ xây nhiều thư viện, rạp hát, khu vui chơi để chăm lo cho cuộc sống của dân làng.” Vị lãnh chúa thứ hai đến gặp dân làng và nói: “Dân làng hãy theo ta. Ta sẽ cho các người một cuộc sống no đủ và giàu có. Người người nhà nhà sẽ được ăn uống no say, ăn mặc đẹp đẽ. Ta sẽ cho người dân những việc làm với thu nhập cao, bổng lộc lớn. Làng sẽ trở thành một ngôi làng thịnh vượng bậc nhất.” Vị lãnh chúa thứ ba đến làng. Không nói lời nào, ông cho binh lính tấn công, đánh đập dân làng gần chết (^^!). Xong, ông nói: “Các người thật yếu đuối và nhu nhược. Nhỡ có cướp bóc, giặc giã tấn công thì ai sẽ bảo vệ các người đây? Các người hãy trả lời đi: AI?” —————————— Kết luận: Việc lựa chọn theo lãnh chúa nào là quyết định riêng của dân làng. Nếu bạn đóng vai một lãnh chúa trên hành trình xây dựng sự nghiệp của mình, hãy nhớ đến câu chuyện này để biết về 3 nhu cầu mà một “thường dân” cần có. Mọi người cần sự giàu có về tinh thần Mọi người cần sự giàu có về vật chất Mọi người cần sư an toàn Hãy cân bằng 3 yếu tố này trong cuộc sống của mình. Đồng thời bạn cũng không quên mang lại 3 điều trên cho những ai bạn muốn “thu phục”. Tích lũy tài sản cho một cuộc sống thịnh vượng Cân bằng cuộc sống bằng những hoạt động tinh thần, nghệ thuật Trải nghiệm, dũng cảm, bản lĩnh để mang lại niềm tin cho người khác Chúc bạn thành công trên hành trình chinh phục những vùng đất mới!

Bán cá ngừ đại dương nguyên con câu đèn và câu giàn

Hiện nay, loại thuỷ hải sản tươi sống được đánh bắt nhiều nhất ở nước ta đó là một loại cá cực kì quen thuộc với mọi người. Hẳn là ai cũng biết, đó là loài cá ngừ đại dương. Có hai phương pháp đánh bắt phổ biến cho ra hai loại cá có chất lượng khác nhau. Các phương pháp đánh bắt cá ngừ đại dương: Từ lâu, cá ngừ đại dương tươi sống thơm ngon đã trở thành một loại thực phẩm quen thuộc trong các bữa cơm gia đình, hay nó được xuất khẩu đến các nước mĩ, anh, pháp,…bởi nhờ hương vị tươi ngon của nó. Muốn có được sự tươi ngon ấy, quy trình đánh bắt và bảo quản cá ngừ từ khi cá vừa rời khỏi mặt nước đến khi cá được đưa vào bờ phải tuân thủ các quy định khắc khe. Có hai phương pháp rất phổ biến được sử dụng để đánh bắt cá ngừ hiện nay, đó là phương pháp dùng giàn câu và phương pháp dùng đèn cao áp. Thời gian ra biển, sản lượng đánh bắt cũng như chất lượng của thịt cá ngừ đại dương tươi sống có đảm bảo hay không là tuỳ vào việc sử dụng phương pháp nào để đánh bắt cá ngừ. Theo đó thì dùng đèn cao áp chiếu xuống nước để dụ cá cắn câu sẽ cho sản lượng đánh bắt nhiều hơn, từ đó rút ngắn thời gian đi biển. Tuy nhiên phương pháp này lại cho ra sản phẩm cá ngừ có chất lượng kém hơn so với phương pháp câu giàn truyền thống, vốn được đánh giá rất cao về mặt chất lượng của thịt cá ngừ đánh bắt được, mặc dù chi phí và thời gian lâu hơn cũng như cho sản lượng thấp hơn phương pháp câu đèn. Giá cá ngừ đại dương tươi ngon: Hiện nay, ở công ty hải sản ông Giàu là đơn vị chuyên cung cấp sản phẩm cá ngừ đại dương, được đánh bắt theo cả hai phương pháp là câu đèn và câu giàn. Quy cách và giá bán cá ngừ đại dương tươi sống như sau: Quy cách: cá ngừ đại dương tươi ngon nguyên con Giá cá ngừ đại dương câu bằng đèn: 195.000đ/kg Giá cá ngừ đại dương câu bằng giàn: 270.000đ/kg Kích cỡ: Size 20 - 50 kg/con Cá ngừ đại dương sau khi mua về thì bạn có thể sử dụng để chế biến ngay các món ăn thơm ngon, hoặc lấy phần phi lê từ thân cá và bảo quản để ăn dần, có thể để được 3 – 4 ngày ở nhiệt độ ngăn đá. Phi lê cá ngừ đại dương chứa rất nhiều dầu cá và tốt cho sức khoẻ của bạn. Như vậy, cá ngừ đại dương là một sản phẩm tuyệt vời của thiên nhiên, tuỳ theo điều kiện và sở thích mà bạn có thể chọn mua sản phẩm cá ngừ đại dương câu bằng đèn hoặc câu bằng giàn ở hải sản ông Giàu để chế biến ra các món ăn thơm ngon hấp dẫn cho gia đình nhé.

Hai câu chuyện ý nghĩa về cuộc sống ai cũng nên đọc

Câu chuyện cuộc sống - Thực ra, ở đời này không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới đau khổ hay hạnh phúc. Điều quan yếu là phải có sức mạnh để bước qua những ranh giới ấy.  Câu chuyện về cái bẫy chuột Một gia đình nông dân nọ mua một cái bẫy chuột và lắp đặt trong nhà. Chuột thấy vậy nên rất lo lắng cho sự an nguy của mình. Mỗi ngày Chuột lại càng thêm căng thẳng, đến mức gặp ai nó cũng nhờ giúp đỡ Chuột tìm đến Gà Mái tìm một lời khuyên bổ ích, nhưng Gà Mái chẳng tỏ vẻ chú ý gì, và nói “Chuyện bẫy chuột đó là chuyện của cậu, có liên quan gì đến tôi đâu! Tôi còn phải lo đẻ trứng nữa đây.” Chuột lại tìm đến Lợn, Lợn của dửng dưng “Rõ ràng cái bẫy chuột là muốn lấy mạng của cậu, đâu có phải là lấy mạng tôi đâu? Cậu nói với tôi làm gì! Tôi còn phải lo ăn để tăng kí đây.” Chuột đem chuyện nói với Bò, Bò tức giận và bảo “Bẫy chuột là để bẫy cậu, nó làm sao gây hại cho tôi được! Thôi đi chỗ khác đi, để tôi một mình, tôi đang cần điều trị bệnh mất ngủ đây.." Chuột rất hoang mang, nên sức khỏe giảm sút. Nghe được tin này thì Rắn mừng thầm, nó vốn thích thịt chuột, và lên kế hoạch sẽ tấn công bất ngờ tại tận hang chuột trong nhà người nông dân, và tranh thủ xem mặt mũi cái bẫy chuột nó ra làm sao. Nửa đêm hôm đó, người vợ nghe thấy có tiếng sập bẫy, liền vội vàng chạy ra xem. Nhưng hóa ra chiếc bẫy chuột sập vào đuôi của một con rắn. Rắn rất tức giận, và cắn vào chân bà chủ nhà. Người vợ sau khi bị Rắn cắn thì sức khỏe giảm sút rất nhanh. Người chồng phải giết con gà mái để tẩm bổ cho vợ. Nhưng bệnh tình của bà vẫn không khá lên mà ngày một nặng hơn. Rất nhiều bà con, bạn bè đến thăm. Người chồng đành phải giết lợn để thiết đãi khách, xem như một lời cảm tạ. Cuối cùng người vợ vẫn không qua khỏi và mất. Người chồng chẳng còn cách nào khách phải bán con bò để an táng cho vợ. Thế là cả Bò, Lợn, và Gà Mái đều bị chết, chỉ vì cái bẫy chuột … Lời bàn Một chiếc bẫy chuột dường như chẳng liên quan gì đến gà, lợn, bò, nhưng cuối cùng vẫn gây cho chúng những hậu quả nghiêm trọng. Chuyện đáng bàn là nếu gà, lợn, bò giúp đỡ chuột từ trước thì có lẽ mọi chuyện đã khác. Gà, lợn, bò chết vì sự vô tâm – thờ ơ của mình. Chuyện về con Dơi Có một cô gái nói rằng: cô đang rất đau khổ, trước mặt cô là cả một bầu trời đen tối và cô đang phải sống với những giọt nước mắt tuyệt vọng cuối cùng. Nghe thật bi thảm, cô vừa bị mất việc vừa bị người yêu phản bội. Đây là mối tình đầu của cô và nó đã kéo dài 5 năm với tất cả sự chân thành nồng nhiệt, thủy chung của trái tim tuổi trẻ. Với mất mát này, cuộc sống trước mặt cô chỉ là những ngõ cụt, đường cùng. Đó là tâm trạng của rất nhiều người khi đối diện với thất bại, đau khổ, nghịch cảnh. Họ cảm thấy mình như đi vào đường cùng. Họ cảm thấy bầu trời đối với họ không còn lung linh rạng ngời mà chỉ còn bóng tối bao trùm. Họ thất vọng. Họ buông xuôi. Thực ra , ở đời này không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới đau khổ hay hạnh phúc. Điều quan yếu là phải có sức mạnh để bước qua những ranh giới ấy. Chúng ta có thể thấy điều ấy qua hình ảnh con dơi. Một con dơi bình thường luôn bay ra ngoài vào buổi tối. Nó là một sinh vật nhanh nhẹn, lanh lợi đến mức ấn tượng. Tuy nhiên, nó không thể cất cánh từ một địa điểm bằng phẳng. Nếu nó được đặt trên sàn hoặc một mặt phẳng, thì tất cả những gì nó có thể làm là lê bước loanh quanh một cách vô vọng và đau khổ. Cho đến khi nó tìm được một độ cao nào đó, chỉ cần là một góc nâng nhỏ thôi, để từ đó, nó có thể tung mình vào không trung. Và, ngay lập tức, nó bay lên như một tia chớp. Đôi khi chúng ta cũng giống như những con dơi cứ quanh quẩn trong bế tắc cùng khổ. Chúng ta vật lộn với tất cả các vấn đề rắc rối và tuyệt vọng của mình, mà không bao giờ nhận ra rằng rất có thể một giải pháp ở rất gần, chỉ cần chúng ta nhìn lên cao hơn – hay nhìn về phía trước sẽ có một con đường mới cho chúng ta. Nguồn: Fanpage Quà tặng cuộc sống - Những câu chuyện cuộc sống ý nghĩa Theo SKCĐ